• Mẹ ơi! Con yêu mẹ. MẸ ƠI! CON YÊU MẸ Tôi sinh ra trong một gia đình có 3 anh em, tôi là con gái duy nhất của ba mẹ nên lúc nào cũng được ba ưu ái hơn . Gia đình tôi hạnh phúc không được bao lâu thì " thần tượng" của tôi đã ra đi vĩnh viễn. Người cha mà tôi luôn kính trọng. Ba anh em tôi lớn lên trong tình thương yêu của mẹ, mẹ vừa là cha vừa là mẹ. Nhưng với tôi , mẹ tôi lúc nào cũng thoải mái, lúc nào cũng dành cho chúng tôi thật nhiều từ vật chất đến tinh thần. Tôi ra trường, đi làm, rồi chuẩn bị lập gia đình. Cũng như bao bạn gái khác, khi nghe nói đến nhà chồng liền nghĩ ngay đến mẹ chồng và em chồng như nỗi ám ảnh, sợ hãi, tất nhiên không ai thích cùng sống với một mái nhà cả, tôi cũng chẳng khác gì họ. Như một sự sắp đặt của tạo hoá, anh và tôi đều có chung một hoàn cảnh,cũng ba anh em, cũng một gái, hai trai và mẹ. Như lời cậu anh trước lúc cưới: "con phải chuẩn bị tinh thần nha, mẹ và Thuý", câu nói đó làm tôi thấy lo. Mặc dù trước đó tôi thấy "họ" rất vui vẻ chào đón tôi. Tôi bước vào cuộc đời anh, vào gia đình anh với nhiều nỗi lo âu và không quên chuẩn bị tư thế sẵn sàng ra riêng. Anh cũng thế , vì anh sợ cảnh " mẹ chồng, nàng dâu" và cả " em chồng" nữa. Cái cảnh mà anh đã chứng kiến và được nghe mẹ kể lại từ thời bà nội rằng mẹ anh đã làm dâu khổ cực như thế nào, rằng mấy 'bà cô" của anh đối xử với mẹ như thế nào........... Càng sống với gia đình anh, với mẹ anh tôi càng thấy bóng dáng của những người thân trong gia đình tôi, hoàn cảnh của anh sao giống tôi quá đỗi. Tôi thân dần với em gái anh, hai chúng tôi như hai chị em hay đúng hơn là hai người bạn. Còn mẹ, tự lúc nào tôi cũng không rõ nữa, tôi luôn lắng nghe những câu chuyện mẹ kể về những khó khăn mà mẹ trãi qua khi nhà vắng ba. Mẹ đã vượt qua tất cả để ba anh em anh có ngày hôm nay. Tôi thầm cảm phục mẹ với sự cứng rắn, khắc khe mẹ đã dành cho ba anh em anh. Và tôi cũng đã thầm cảm nhận được tình yêu thương mà mẹ dành cho tôi, đứa con gái cũng mất mát một phần tình cảm gia đình. Đôi khi tôi quên mất hai từ "mẹ chồng" hiện hữu trong đời sống của tôi. Tôi và mẹ ngày càng gần gũi hơn, có gì vui buồn tôi đều kể mẹ nghe. Và tôi mang thai đứa con đầu lòng, mẹ thủ thỉ với tôi rằng: " nếu con chưa có em bé mẹ sẽ cho hai đứa ra riêng, nhưng giờ con sắp có bé rồi thôi thì ở lại mẹ lo cho, nếu ra riêng con sẽ cực lắm đó". Tự dưng tôi cảm thấy mẹ sao gần gũi thế, cảm thông thế. Rồi thời gian trôi qua, ngày sinh đã gần kề, tôi bị ngã, một cú ngã nhẹ cũng làm cái thai có vấn đề. Tôi nhập viện dưỡng thai, mẹ tôi vì sức khoẻ yếu nên không thể tận tay chăm sóc cho con gái. Vậy là tôi trở thành con gái của mẹ tự bao giờ, mẹ chăm sóc tôi tận tình, cơm mẹ nấu thật ngon miệng. suốt hai tuần nằm viện, người luôn gắn bó với tôi là mẹ, ai nhìn vào cũng tưởng mẹ là mẹ đẻ của tôi. Rồi đến ngày tôi sinh cũng thế. Giờ đây cả nhà đã vui hơn vì có tiếng cười của bé Carrot, mẹ lại càng cực nhọc hơn trước, tôi hiểu và thầm thương mẹ nhiều hơn, ước gì vợ chồng khá giả để đưa mẹ đi du lịch những nơi mà mẹ thích. Cảm ơn anh đã đưa tôi đến , gặp mẹ, được làm con dâu của mẹ. Cảm ơn đời đã cho tôi hai người mẹ tuyệt vời. Cảm ơn mẹ, mẹ ơi con yêu mẹ nhiều lắm!