tuyenthai • Có con chim nhỏ bay qua lối này CÓ CON CHIM NHỎ BAY QUA LỐI NÀY Tháng 7. Những thanh âm đã cũ, nó cứ nô nức hiện về, có tiếng ve kêu, có tiếng mưa rơi rã rích trên mái tôn. Cộng thêm tiếng rì rào của gió, của bụi, của thời gian. Anh bâng khuâng suy tư những hoài
niệm cũ. Những ngày xưa của anh. Nó không đẹp đâu em à. Tất cả nó trở nên buồn chán, không có gì đáng để mà nhớ nữa. Tháng 7 nó có ý nghĩa gì đó khiến anh phải bồn chồn, lo lắng. Dù biết là điều lo lắng ấy chẳng đáng phải lo. Trong đời sống có những thứ nó mặc nhiên tồn tại, cứ tồn tại mà
không biết tồn tại với mục đích gì. Hay là cuộc sống mỗi người nó phải như vậy. Mọi vật khi sinh ra nó đã có quy luật của nó rồi. Sinh ra, tồn tại và chết đi. Một quy luật khắc nghiệt quá phải không em. Anh lang thang qua những con đường của thành phố hay là nằm ở nhà trùm chăn kín từ đầu
tới chân, thì lòng anh vẫn một nỗi lặng thinh. Mặc nhiên nhớ, mặc nhiên yêu. Mặc nhiên để từng ngày trôi qua mà không thấy được ý nghĩa của nó. Trong cơn mưa, anh nằm trên căn gác. Tiếng mưa càng nghe to hơn, mạnh mẽ hơn, rả rích hơn. Có một con chim nhỏ bay qua với đôi cánh ướt sũng nước
đang chới với, hụt hơi, nhưng vẫn kiên cường bay qua vùng mưa gió. Anh cảm thấy cả một thiên đường đang sụp đổ bỗng nhiên bừng sáng những tia sáng của mặt trời sau cơn mưa. Những tia sáng long lanh huyền ảo như chính em. Người "mờ nhân ảnh" của anh ơi. Hồi đó cũng có một cô gái nói anh là
người "mờ nhân ảnh". Chỉ là cô ấy lãng mạn quá thôi, và có lẽ anh cũng lãng mạn nhưng anh biết người "mờ nhân ảnh" ấy là Em. Là chính em và anh biết được điều đó. Vì anh cảm thấy anh có thể tin vào em, người con gái, Em ơi. Dù sao đi nữa, em vẫn là một con chim nhỏ, một thiên thần, hoặc là
một điều gì đó thật đẹp đi ngang qua nhà anh. Để lại trước nhà một hơi thở lạ, một dấu chân còn nguyên trên cát, một cái ôm mà anh muốn chạm vào. Minh Quân